Sống hơn 10 năm ở Hà Nội, tôi từng nghĩ mình đã quen với thành phố này. Nhưng đến những ngày cận kề đại lễ 2/9 - theo chân dòng người xem các buổi sơ duyệt diễu binh, diễu hành, tôi mới nhận ra, vẫn còn nhiều điều mới mẻ mà thường khi bận rộn quá, mình chưa kịp để ý.
Sống hơn 10 năm ở Hà Nội, tôi từng nghĩ mình đã quen với thành phố này. Nhưng đến những ngày cận kề đại lễ 2/9 - theo chân dòng người xem các buổi sơ duyệt diễu binh, diễu hành, tôi mới nhận ra, vẫn còn nhiều điều mới mẻ mà thường khi bận rộn quá, mình chưa kịp để ý.
Trên những con đường quen dẫn về nhà, phát hiện ra bao điều thú vị: Vài câu chuyện ngắn ngủi với người xa lạ, những khoảnh khắc dễ thương của các chiến sĩ đang làm nhiệm vụ A80 không biết có gặp lại lần nào nữa, hay những hành động khiến tôi thấy các cô, các chú ở khu phố mình thật là hào sảng quá!
Tất cả góp lại thành những mẩu chuyện mà ai cũng có thể bắt gặp hình bóng của chính người thân mình, trong lời ăn tiếng nói, trong cách nghĩ và cách làm.
Bởi sự giản dị, gần gũi mà thân tình ấy - không đâu bằng Việt Nam!
Người đàn ông mang hết quạt, ghế trong nhà ra phục vụ người xem diễu binh: "Chỉ sợ mình không chu đáo"Nhà có quạt mang quạt, có ghế mang ghế, có gì mời nấy để đón tiếp bà con từ các nơi xa về đây xem diễu binh. Đó là câu chuyện của chú Dương tại phường Hoàn Kiếm - TP Hà Nội. Chú Dương chia sẻ: "Biết bà con vất vả từ nơi xa về đây xem diễu binh, có người đi từ 3h sáng nên tôi cũng muốn góp chút công sức, ai muốn đi nhờ vệ sinh thì cứ ghé đây, chỉ sợ phục vụ bà con không chu đáo thôi".

Chú Dương(Ảnh: Di Anh)
